• baovemamsong@gmail.com
  • 081 511 4526

IVF & Nhận Con Từ Phôi Thai – Điều Gì Đúng, Điều Gì Sai?

  • IVF – thụ tinh trong ống nghiệm – có hợp đạo đức không?
  • Cơ Đốc Nhân có nên làm IVF không?
  • Giải pháp nào cho những cặp đôi hiếm muộn thay vì IVF?
  • Nhận con từ phôi thai là gì? Đạo đức của phương pháp này khác IVF ở điểm nào?

Theo thống kê, hiện có khoảng 1 triệu cặp vợ chồng ở Việt Nam gặp vấn đề vô sinh, chiếm khoảng 7,7% tổng số các cặp vợ chồng. Vô sinh được định nghĩa là người vợ không thể thụ thai sau khi quan hệ đều đặn trung bình 2–3 lần mỗi tuần trong một năm.

Nhiều cặp đôi Việt Nam chấp nhận phương pháp IVF không chỉ để chữa vô sinh, mà còn để chọn giới tính con theo ý muốn! Một trang web mà chúng tôi tìm hiểu còn nói đến “xu hướng gia tăng” tại Việt Nam khi người ta tìm đến IVF bởi vì có thể “lựa chọn giới tính của con cái”.[1]

Nhưng liệu IVF có thực sự là một phương pháp hợp đạo đức? Liệu IVF có gây tổn hại đến con người trong quá trình thực hiện? Việc chọn lựa con cái theo ý muốn có hợp đạo đức không? Và nếu IVF không phải là câu trả lời, những cặp đôi hiếm muộn có thể làm gì?

IVF là gì?

Thụ tinh trong ống nghiệm (IVF) là một thủ thuật y tế được sử dụng bởi các cặp vợ chồng không thể thụ thai một cách tự nhiên. Nó bao gồm việc tiêm hormone vào cơ thể người vợ để kích thích buồng trứng, sau đó trích lấy nhiều trứng. Những trứng này sẽ được thụ tinh với tinh trùng trong ống nghiệm tại phòng thí nghiệm. Cuối cùng, một số phôi thai sẽ được lựa chọn và cấy vào tử cung người vợ để tiếp tục phát triển.

Đối với một cặp đôi khao khát có con nhưng không thể thụ thai, IVF dường như là giải pháp khả thi. Nhưng quá trình IVF cũng có một mặt tối, đó là khía cạnh đạo đức mà cặp đôi cần đối diện.

Vấn Đề Nằm Ở Đâu?

Vấn đề với IVF là quá nhiều phôi thai được tạo ra, nhưng chỉ một số ít được sử dụng. Số còn lại thường bị hủy bỏ có chọn lọc, hoặc bị trữ lạnh (đông lạnh trong nitơ lỏng) để có thể dùng sau này. Chính việc tiêu hủy thường xuyên nhiều phôi thai và việc phôi “dư thừa” bị đóng băng đã tạo ra một nan đề đạo đức mà các bậc cha mẹ phải đối diện.

Ảnh Hưởng Của IVF Đến Các Phôi Thai Gồm Có:

Trước hết, rất nhiều phôi bị giết và loại bỏ trong quá trình IVF. Xác suất thành công để mang thai sau mỗi chu kỳ IVF chỉ khoảng 1 trên 3. Vì vậy, bác sĩ sẽ lấy nhiều trứng, thụ tinh và tạo ra nhiều phôi, rồi cấy vào tử cung nhiều phôi cùng lúc, với hy vọng chỉ 1 hoặc 2 sẽ sống sót. Những phôi bị coi là khiếm khuyết sẽ bị loại bỏ, và những phôi dư cũng có thể bị hủy theo yêu cầu của cặp đôi. Mỗi năm, hàng triệu phôi người bị tiêu hủy như vậy!

Khi có nhiều phôi sống sót và cấy thành công vào tử cung, người phụ nữ có thể mang thai song sinh, sinh ba, hoặc hơn. Trong nhiều trường hợp, người mẹ chọn cách “giảm thai có chọn lọc” – tức là phá thai bớt để giữ lại số con theo ý muốn.

Các phôi dư thừa cũng có thể bị trữ lạnh – để sử dụng trong tương lai, ví dụ nếu đứa con đầu tiên mất. Có cặp vợ chồng không biết phải làm gì với các phôi đang bị đóng băng. Một số được hiến cho nghiên cứu – nhưng chắc chắn sẽ bị phá hủy. Một số được nhận nuôi qua hình thức nhận phôi. Nếu cha mẹ không đóng phí lưu trữ hoặc không liên lạc được, các phòng khám có thể tiêu hủy các phôi đó.

Sự Thật Khó Chấp Nhận Mà Cha Mẹ Phải Đối Diện

Nhiều gia đình cảm thấy do dự khi phải tiêu hủy những phôi thai còn dư – vì họ hiểu rằng đó là những con người – con cái của họ, hậu duệ của họ, những đứa bé của họ! Việc đóng băng chúng cũng không giải quyết được vấn đề. Trong một bài viết có tiêu đề “Tôi nên làm gì với những phôi thai chưa sử dụng?”, Anna Hecker[2] đã viết:

“Dưới tầng hầm của một cơ sở tại Midtown Manhattan, ba phôi thai đang nằm trong một thùng chứa nitơ lỏng. Chúng là anh chị em di truyền của hai con trai tôi – Jack và Charlie – là kết quả của một chu kỳ IVF hoàn tất năm 2016… Và tôi không biết phải làm gì với chúng.”

Thật là một nan đề khó xử cho các bậc cha mẹ! Và bạn nghĩ Jack và Charlie sẽ cảm thấy như thế nào khi biết rằng các anh chị em của mình đang bị “đóng băng” trong thùng nitơ lỏng?

Bạn thấy đó, sự thật đau lòng về IVF là: mỗi phôi bị phá hủy hoặc bị đóng băng đều là một con người! Ngày nay, hơn bao giờ hết, các chuyên gia y khoa hiểu rằng sự sống con người bắt đầu từ thụ tinh – khoảnh khắc mà tinh trùng nam kết hợp với trứng nữ để tạo ra một bộ DNA độc nhất trong một tế bào gọi là hợp tử (zygote).

Tiến sĩ Micheline Matthews-Roth (Trường Y Harvard) nói: “…về mặt khoa học, sự sống con người chính xác được bắt đầu từ lúc thụ tinh.”[3] Bộ Y Tế & Dịch Vụ Nhân Sinh Hoa Kỳ viết: “Em bé của bạn bắt đầu từ một trứng được thụ tinh… Trong sáu tuần đầu, em bé được gọi là phôi thai.”[4]

Điểm này rất quan trọng: thụ tinh là thời điểm mà một con người mới bắt đầu tồn tại – để lớn lên và phát triển qua từng giai đoạn của sự sống. Trong sáu tuần đầu, sinh học gọi em bé là “phôi thai”. Đó là lý do tại sao từ “phá thai” (abortion) được dùng để kết thúc thai kỳ, ở bất kỳ giai đoạn nào sau khi thụ thai. “Abort” nghĩa là “kết thúc sớm” một điều gì đó đã bắt đầu!

Khi Người Ta Cố Tránh Sự Thật Khó Chịu

Đôi khi, con người nghĩ ra cách để “lách qua” những sự thật không dễ chấp nhận. Khi IVF phát triển, một thuật ngữ mới cũng dần phổ biến trong giới chuyên gia sinh sản: tiền-phôi (pre-embryo). Thuật ngữ này dùng để chỉ phôi thai trong hai tuần đầu tiên sau thụ tinh – đúng vào thời điểm mà các phôi IVF thường bị loại bỏ hoặc trữ lạnh.

“Tiền-phôi” gợi ý rằng phôi này chưa phải là con người. Điều này giúp các bác sĩ và cha mẹ dễ dàng đưa ra quyết định với các phôi dư mà không cảm thấy lo lắng hay có vấn đề đạo đức gì. Tuy nhiên, các nhà sinh học luôn dùng từ ‘phôi thai’ (embryo) cho 6 tuần đầu tiên sau khi thụ tinh. Vì thế, việc dùng từ “tiền-phôi” – một thuật ngữ không khoa học và gây hiểu nhầm – cho thấy mức độ khó chịu khi các bác sĩ và cha mẹ phải đối diện với sự thật về IVF.

Lee Silver đã bàn đến thuật ngữ này trong cuốn sách Tái tạo vườn Địa đàng: Nhân bản và hơn thế nữa trong một thế giới dũng cảm mới”:

“[Các] nhà sinh vật học dùng từ ‘phôi’ để mô tả giai đoạn một tế bào, hai tế bào, và tất cả các giai đoạn sau đó, cho đến khi xuất hiện các đặc điểm hình dạng như tay chân, khuôn mặt – khoảng 6 đến 8 tuần sau khi thụ tinh…

Một số chuyên gia trong lĩnh vực sinh sản đã đề xuất ngừng gọi thực thể phát triển trong hai tuần đầu sau thụ tinh là ‘phôi’, thay vào đó dùng thuật ngữ ‘tiền-phôi’…

Tôi sẽ tiết lộ một bí mật. Thuật ngữ ‘tiền-phôi’ được các chuyên gia IVF đón nhận một cách tích cực vì lý do chính trị, chứ không phải khoa học. Thuật ngữ mới được sử dụng nhằm cung cấp một ảo tưởng rằng có sự khác biệt sâu sắc giữa… một phôi thai sáu ngày tuổi và… một phôi thai mười sáu ngày tuổi.

Nó hữu ích trong các cuộc tranh luận chính trị, nơi quyết định có nên cho phép thí nghiệm trên phôi hay không. Nó cũng rất hữu ích trong phòng khám bác sĩ, nơi nó có thể được sử dụng để xoa dịu những lo ngại về đạo đức có thể được thể hiện bởi bệnh nhân IVF

Bác sĩ có thể nói: ‘Đừng lo, chúng tôi chỉ thao tác với các tiền-phôi thôi – chúng chưa trở thành phôi người thực sự cho đến khi được đưa trở lại cơ thể bạn.’”[5]

Nếu bạn vẫn chưa chắc chắn sự sống bắt đầu từ lúc thụ tinh, thì hãy đọc thêm: “41 Trích dẫn của các Chuyên gia và Sách Y học chứng minh sự sống con người bắt đầu từ lúc thụ thai.”

Sống Trong Một Thực Tại Giả – Nhiều Cơ Đốc Nhân Làm Thế Mà Không Nhận Ra!

Khi bạn xem các trang web quảng bá IVF hoặc video các cặp đôi chia sẻ niềm vui có con qua IVF trên YouTube, bạn sẽ thấy nhiều cách khác nhau mà con người phản ứng với vấn đề phôi thai bị bỏ lại. Đối với hầu hết mọi người, tính người và tình trạng đáng thương của các phôi bị tiêu hủy hoàn toàn bị phớt lờ. Quy trình IVF buộc bạn phải xem trẻ em như sản phẩm có thể mua hoặc vứt bỏ, hoặc không đặt ra câu hỏi đạo đức nào cả. Cặp đôi bế con trai mới sinh trên tay, đầy hạnh phúc vì đã có được đứa con mơ ước. Nhưng chính họ đã ký giấy cho phép tiêu hủy các phôi thai còn dư. Vì thế, nhiều cặp vợ chồng – hoặc dễ dàng, hoặc đau đớn – làm ngơ trước sự thật khó chịu này, để đạt được điều mình muốn. Chắc chắn đây là điều khiến nhiều người ký tên trong sự im lặng nặng nề!

Vấn đề về phôi bị tiêu hủy thường không được nhắc đến trong quảng cáo IVF, nhưng các cặp đôi sẽ được tư vấn sau đó với những lựa chọn như: cả hai vợ chồng phải ký giấy để cho phép tiêu hủy phôi dư, và nếu không đóng phí lưu trữ thì sau một khoảng thời gian và một vài lần liên lạc không thành, cơ sở y tế có thể tiêu hủy các phôi đó. Vậy là câu hỏi “Làm gì với phôi còn dư?” buộc phải được nêu ra – nhưng nhân tính của các phôi lại bị bỏ qua! Chúng bị tiêu hủy như rác y tế, bị trữ lạnh cho sau này, hoặc dùng làm thí nghiệm – tất cả đều không phù hợp với một con người!

Một số người khác tin vào lời nói dối “tiền-phôi” – rằng các phôi trong vài tuần đầu chưa phải là người – nên có thể bị vứt bỏ hoặc trữ lạnh mà không có vấn đề đạo đức gì.

Đây rõ ràng là cách suy nghĩ đằng sau việc một Mục sư Cơ Đốc ở Hoa Kỳ hoàn toàn ủng hộ IVF. Mục sư Jeremiah Johnston và vợ có 5 người con – tất cả đều sinh ra qua IVF – và cả hai tích cực cổ vũ phương pháp này. Nhưng rõ ràng là vì họ đã tin vào lời nói dối rằng phôi chưa phải là người.

Ông nói: “…một phôi không phải lúc nào cũng biến thành thai kỳ hay phát triển thành đứa trẻ…”“Phôi thai không đồng nghĩa với một đứa trẻ… Chỉ khi một phôi bám vào tử cung người mẹ thì hành trình làm người mới bắt đầu…”

Sử dụng những từ như “phát triển thành” hay “không đồng nghĩa với” khiến người đọc hiểu sai rằng phôi thai khác về bản chất so với một đứa trẻ. Nhưng không phải vậy. Phôi và đứa trẻ là một – cùng một ADN, cùng một con người – chỉ khác giai đoạn phát triển.

Từ điển Merriam-Webster định nghĩa “biến thành” là: “biến đổi một thứ thành thứ khác, ngụ ý sự thay đổi lớn về bản chất hoặc hình dạng.” Điều này phục vụ tốt cho lời nói dối ‘tiền-phôi’, nhưng không đúng về mặt khoa học!

Còn “đồng nghĩa với” nghĩa là: “giống nhau, đồng nghĩa, liên kết chặt chẽ với nhau.” Phôi đúng là đồng nghĩa với đứa trẻ, vì chúng là cùng một người, có cùng bộ ADN, chỉ khác thời điểm và giai đoạn phát triển. Chúng ta vẫn nói: “Cô ấy đang có thai!” hoặc tổ chức “tiệc mừng em bé”!

Việc cho rằng hành trình của một đứa trẻ bắt đầu khi nó bám vào tử cung là phù hợp với lời nói dối tiền-phôi, nhưng không phù hợp với khoa học. Khoa học khẳng định: cuộc đời của mỗi con người bắt đầu từ thụ tinh!

Mục sư Johnston còn nói:
“…trước khi một thai kỳ tự nhiên bắt đầu, thường có nhiều phôi đã cố gắng bám vào tử cung…”

Một lần nữa, cách dùng từ ngữ của ông gây hiểu nhầm. Thai kỳ được chia làm ba giai đoạn gọi là tam cá nguyệt. Tam cá nguyệt đầu tiên bắt đầu từ lúc thụ tinh (khi sự sống bắt đầu) đến tuần thứ 12. Trong sáu tuần đầu tiên, em bé được gọi là phôi thai. Phôi sẽ di chuyển đến tử cung để bám vào đó. Phôi là con người, dù đã bám vào tử cung hay chưa. Mỗi phôi bị mất – dù là tự nhiên hay trong phòng thí nghiệm – đều là một sự sống con người bị mất đi. Về mặt khoa học và sinh học, không hề tồn tại khái niệm “tiền-phôi” hay “tiền-thai kỳ”!

Ngoài ra, việc phôi thai bị mất một cách tự nhiên là một điều, nhưng việc chúng bị tiêu hủy một cách có chủ ý bởi con người là chuyện hoàn toàn khác. Những điều xảy ra một cách tự nhiên không trao cho chúng ta quyền được làm theo ý mình! Một số trẻ chết trong bụng mẹ, người già qua đời mỗi ngày – nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta có quyền giết một đứa bé chưa sinh hoặc một người già khi ta muốn. Khi thụ tinh, DNA đã quyết định giới tính của đứa bé – vậy ai cho chúng ta quyền chọn một và giết một, dựa trên giới tính hoặc dị tật? Giết một bé gái chỉ vì cha muốn có con trai luôn là sai trái! Thế còn tình yêu cha mẹ dành cho con thì sao – tình yêu sẵn sàng vượt khó khăn và chiến đấu vì con mình dù con có thế nào? Và các bác sĩ – chẳng phải họ có trách nhiệm chăm sóc bệnh nhân, bất kể giới tính, tuổi tác hay khuyết tật sao?

Mục sư Johnston còn nói: “…mục đích của việc ủng hộ sự sống là thấy được giá trị của trẻ em, và giúp cha mẹ thỏa nguyện ước muốn nuôi dạy con cái mà Đức Chúa Trời ban cho… Bảo vệ IVF sẽ giúp các bậc cha mẹ tương lai thực hiện được ước muốn nuôi dạy con.”

KHÔNG! Mục đích của việc ủng hộ sự sống (pro-life) là ngăn chặn việc giết hại người vô tội!
Sứ mệnh, theo Châm ngôn 24:11 là: “Hãy giải cứu những người bị kéo đến sự chết; hãy ngăn chặn những ai đang đi loạng choạng đến chỗ bị giết!” Những lời của Mục sư Johnston cần được đánh giá lại trong bối cảnh toàn bộ quá trình IVF, bao gồm tất cả các phôi được tạo ra – cả những phôi bị tiêu hủy hoặc bị đóng băng – vì tất cả những phôi đó cũng là những sinh mạng có giá trị! Pro-life có nghĩa là ủng hộ mọi sự sống! Nó có nghĩa là chúng ta bảo vệ, nuôi dưỡng và trân trọng mọi sự sống vô tội, chứ không phải chỉ chọn lựa một vài sinh mạng và hủy bỏ phần còn lại. Không thể gọi là hợp đạo đức nếu bạn tạo ra 9 phôi, sinh 1–2 đứa, rồi tiêu hủy hoặc trữ lạnh 7–8 phôi còn lại, hoặc đưa đi thí nghiệm!

Chúng ta không thể thỏa mãn ước muốn làm cha mẹ – dù là ước muốn đến từ Đức Chúa Trời – mà lại đánh đổi bằng sự sống của người khác! Đây chính là cốt lõi của vấn đề. Ước muốn của cha mẹ không được đặt cao hơn việc bảo vệ một sự sống con người khác. Nếu biết phôi là con người, và biết rằng phôi bị tiêu hủy trong quy trình IVF, thì điều đó phải khiến chúng ta tránh xa IVF! Đó là lý do tại sao việc lựa chọn giới tính con cũng là một sai lầm đạo đức. Vì hành động đó biến con người thành một món hàng để chọn lựa. Dù bạn chỉ tạo một phôi mỗi lần, thì điều đó vẫn hạ thấp sự sống con người thành sản phẩm, và dẫn đến một dạng chủng chọn sinh học mới – tạo ra những em bé “tốt nhất” và tiêu hủy những phôi không được chọn.

Là người ủng hộ sự sống, chúng ta phải bảo vệ, chăm sóc và trân trọng sự sống, trước khi theo đuổi mong muốn của bản thân – dù ước muốn đó có tốt đẹp đến đâu. IVF không phải là ủng hộ sự sống, vì nó không bảo vệ, chăm sóc, hay trân trọng sự sống con người. Nó chỉ coi trọng những phôi được chọn, và thường xuyên tiêu hủy hoặc trữ lạnh phần còn lại.

Ủng hộ sự sống có nghĩa là chăm lo cho người khác, ngay cả khi điều đó khiến ta phải hy sinh điều mình muốn! Điều đó có nghĩa là chào đón một đứa trẻ khuyết tật, dù bạn biết bạn sẽ vất vả hơn. Nó có nghĩa là vui mừng khi sinh thêm một bé gái, dù bạn mong con trai. Nó có nghĩa là hoãn lại kế hoạch, thích nghi để yêu thương và chào đón một đứa bé ngoài kế hoạch, có thể đến trước hôn nhân. Nó có nghĩa là mở lòng nhận nuôi một đứa trẻ bị bỏ rơi, vì đó là điều đúng đắn! Ủng hộ sự sống nghĩa là đặt sự sống của người khác lên trên ước muốn của mình, dù điều đó có khó khăn.

Vậy nếu không thể thụ thai thì phải làm sao?

Có những lựa chọn đạo đức và hiệu quả thay thế cho IVF:
  • Bạn có thể dành thêm thời gian để cố gắng thụ thai một cách tự nhiên. Ứng dụng PreMom đang được dùng rộng rãi tại châu Á, giúp hơn 1 triệu cặp đôi có thai tự nhiên và nhanh chóng.
  • Bạn có thể khám phá phương pháp Y học Phục hồi Sinh sản (Restorative Reproductive Medicine – RPM) – hoàn toàn đạo đức vì không đe dọa sự sống. Ví dụ, công nghệ sinh sản tự nhiên NaPro xem vô sinh như là triệu chứng của một vấn đề sức khỏe khác (như chế độ ăn uống hay cân nặng) và điều trị tận gốc, với tỷ lệ thành công 80%! Hãy nói chuyện với bác sĩ của bạn.
  • Là Cơ Đốc nhân, hãy cầu nguyện xin Chúa ban con cái, tin cậy vào sự tể trị của Ngài. Vô sinh không phải là hậu quả của tội lỗi hay thiếu đức tin – nhưng chúng ta có thể cầu xin!
    Vợ chồng tôi từng chứng kiến nhiều cặp đôi mang thai ngay sau khi được cầu nguyện, dù trước đó đã cố gắng suốt nhiều năm.
  • Nhiều khi, ý muốn của Đức Chúa Trời được tôn vinh qua việc nhận con nuôi.
    Như Mục sư John Piper từng nói: “Phúc Âm chính là kế hoạch nhận con nuôi của Đức Chúa Trời.” Khi chúng ta nhận con nuôi, chúng ta mô phỏng tình yêu của Đức Chúa Trời. Việc nhận con nuôi là một phản ứng yêu thương đối với nhu cầu của một đứa trẻ cần gia đình.
  • Bạn cũng có thể cân nhắc việc nhận con từ phôi thai (embryo adoption).
    Đây không chỉ là một ý tưởng hay – mà là điều đúng đắn nên làm. Mỗi phôi thai là một con người bị mắc kẹt trong băng giá! Các em cần được giải cứu! Khi nhận các em về, chúng ta đang cứu sống những sinh linh yếu đuối ấy, cho các em cơ hội được sống cuộc đời của mình.

Mục sư John Ensor, Chủ tịch tổ chức PassionLife Fellowship[6], đã chia sẻ:

“Nếu các phôi là con người – và chúng là con người sau khi được thụ tinh – thì chúng cần được đối xử như con người. Chúng ta cần đối xử với chúng theo cách mà chính mình cũng muốn được đối xử… Kinh Thánh kêu gọi chúng ta phải cứu giúp những người đang gặp nguy khốn.”

Và đó chính là điều mà con gái và con rể của Mục sư John đã làm (xem hình bìa đầu bài viết) – họ nhận nuôi 10 phôi từ một cặp IVF, với mục tiêu cho mỗi phôi một cơ hội được sống hoặc chết trong sự tể trị của Đức Chúa Trời. Hiện tại, họ đã có 3 đứa con, và còn 3 phôi nữa đang chờ được giải cứu khỏi tủ đông. Tất cả các em đều là niềm vui lớn của gia đình! Mục sư John còn nhận xét: “Đây chính là vẻ đẹp đạo đức và thực tế khi các Cơ Đốc nhân đáp lại lời kêu gọi giải cứu.”

Một cặp vợ chồng người Mỹ sống 10 năm ở Việt Nam cũng đã làm điều tương tự. Đây là câu chuyện của họ:

 

“Khi chúng tôi kết hôn năm 2015, chúng tôi giống như bao cặp đôi khác – mơ ước được lập gia đình và có con cái. Nhưng sau bốn năm cố gắng, chúng tôi phát hiện rằng việc thụ thai tự nhiên là điều không thể. Đó là một thời gian vô cùng khó khăn. Có phải Chúa đang quyết định cho chúng tôi không có con? Liệu chúng tôi có nên nhận con nuôi? Nhưng rồi, chúng tôi phát hiện ra rằng nhận con nuôi theo cách truyền thống ở Việt Nam rất khó khăn… Một người bạn đã giới thiệu cho chúng tôi về nhận phôi thai. Càng tìm hiểu, chúng tôi càng thấy đây là một giải pháp đầy yêu thương mà Chúa đã dẫn dắt chúng tôi đến. Chúng tôi đã nhận nuôi hai phôi là một cặp song sinh gái – và cả hai bé đều được sinh ra khỏe mạnh. Các con gái của chúng tôi thực sự là một phước hạnh, và chúng tôi rất khuyến khích các gia đình khác hãy cân nhắc việc nhận phôi thai.”

Tóm Tắt:

  • Con người được thụ thai qua IVF là hoàn toàn là con người. Không điều gì trong phân tích đạo đức của chúng tôi làm giảm giá trị của những người được sinh ra qua IVF.
  • IVF không phải là một quy trình đạo đức. Nó không xem sự sống con người trong giai đoạn đầu là thiêng liêng – mà chỉ như sản phẩm để lựa chọn hoặc tiêu hủy. Nó đặt ước muốn của cha mẹ lên trên sinh mạng của những người được tạo ra.
  • Các phương pháp Nhận Biết Sinh Sản (Fertility Awareness) và Y học Phục hồi Sinh sản (Restorative Reproductive Medicine) là những lựa chọn đạo đức, điều trị vô sinh như một tình trạng sức khỏe có thể chữa được.
  • Nhận con từ phôi thai là đạo đức. Dù trong cộng đồng ủng hộ sự sống vẫn còn tranh luận, nhưng sự đúng đắn của việc nhận phôi thể hiện rõ ở chỗ chúng ta đang giải cứu những sinh linh bị mắc kẹt – không sống, không chết – và cho các em cơ hội được sinh ra và được yêu thương. Điều này phản ánh trái tim của Đức Chúa Trời – là Đấng đã nhận chúng ta làm con trong gia đình Ngài. Nhận phôi thai vừa cứu sống những sinh linh bé nhỏ, vừa đáp ứng khát khao được làm cha mẹ của nhiều người. Đó là một giải pháp đầy hy vọng cho một vấn đề đạo đức lớn!

Vì vậy, nếu bạn đang đối diện với tình trạng vô sinh – thay vì chọn IVF – chúng tôi chân thành khuyến khích bạn hãy cân nhắc nhận con từ phôi thai: một cách xây dựng gia đình vừa đạo đức, vừa cứu sống những sinh linh nhỏ bé!

Tham khảo thêm tại các trang web sau:

  1. Ứng dụng giúp bạn thụ thai tự nhiên và nhanh chóng: https://premom.com
  2. Bài đánh giá khoa học về các lựa chọn thay thế IVF:
    https://lozierinstitute.org/alternatives-to-in-vitro-fertilization-ivf-for-overcoming-infertility-and-delivering-a-healthy-baby/
  3. Nhận phôi thai – Hãy giải cứu những phôi đang bị bỏ lại và cho các em cơ hội được sinh ra và có gia đình yêu thương: https://www.embryodonation.org

Tác giả: David Waters

[1] https://zorahealth.co/locations/vietnam-fertility/

[2] Bởi Anna Hecker. Câu chuyện này ban đầu được xuất bản vào ngày 22 tháng 11 năm 2019 trên chuyên trang Nuôi dạy con của New York Times. Cũng đã được xuất bản lại vào ngày 15 tháng 4 năm 2020 và cập nhật vào ngày 9 tháng 11 năm 2021.

[3] Tiến sĩ Micheline Matthews-Roth, Trường Y Đại Học Harvard: Trích lời bởi Hội đồng Công vụ (Public Affairs Council).

[4] Chăm sóc trước sinh, Bộ Y tế và Dịch vụ Nhân sinh Hoa Kỳ, Cục Sức khỏe Bà mẹ và Trẻ em, năm 1990.

[5] [Silver, Lee M. Tái tạo vườn Địa đàng: Nhân bản và hơn thế nữa trong một thế giới dũng cảm mới. New York: Avon Books, 1997, tr. 39] Câu trích dẫn này được sao chép từ tác phẩm “Sự sống bắt đầu từ lúc thụ tinh.”

[6] Đặc biệt cảm ơn Mục sư John Ensor vì những góc nhìn quý giá về IVF, nhận con từ phôi và chia sẻ chuyện của gia đình ông.

Bạn đang mang thai? Cần giúp đỡ? Liên hệ với chúng tôi:
📞 081 511 4526 (+84 81 511 4526)
🌐 Trang web (Anh & Việt): www.baovemamsong.org